anh-dep-ve-hoa-hung-duong0041

Vốn liếng quý báu nhất của người nữ không phải là sắc đẹp mà là thiên chức làm mẹ.

 

Sắc đẹp đã đem lại cho người nữ nhiều vinh dự và được người khác giới tính cưng chìu. Chính sự cưng chiều sắc đẹp của người nữ ở nơi những người khác giới, khiến cho người nữ trở thành bất hạnh. Vì họ là đối tượng cho mọi tham dục hướng đến. Và cuối cùng họ là nạn nhân của vô minh, họ sẽ bị vứt bỏ, sau khi sắc đẹp của họ đã bị khám phá và úa tàn.

 

Nếu Kiều không phải là người con gái "khuôn trăng đầy đặn" và "mười phân vẹn mười", thì cuộc đời của Kiều không phải trải qua mười lăm năm cay đắng, và không đến nỗi phải tuyệt vọng mà nhảy xuống sông Tiền Đường để tự vẫn, nhưng may nhờ có sư Giác Duyên cứu thoát.

Một người nữ thông minh, họ không quan tâm lắm đến việc chăm sóc sắc đẹp bên ngoài. Họ dư biết, đó là con dao bén hai lưỡi, nó có khả năng giết chết người khác; nhưng nó cũng có khả năng giết chết chính họ.

Do đó, đối với cái đẹp bên ngoài, họ chỉ biết chăm sóc vừa đủ để lịch sự với đời, với sự giao tiếp bình thường và với những gì xảy ra chung quanh cuộc sống. Họ đã dành hết thì giờ để chăm sóc và phát triển cái đẹp bên trong, đó là cái đẹp của "thiên chức làm mẹ"

Một bà mẹ có thiên chức, thì bà mẹ ấy sinh con, nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ, hy sinh, thương yêu và bảo vệ con cái một cách tự nhiên, không cần có một điều kiện nào với con cái cả. Họ biết chăm sóc tâm hồn của họ khi chưa có chồng, để tâm hồn của họ không quá bận rộn với những khát khao thấp kém. Và khi có chồng, họ lại càng chăm sóc tâm hồn của họ một cách kỹ lưỡng hơn, không giận hờn, không trách móc, sống thủy chung, không đam mê, tham đắm. Họ chín chắn trong từng lời nói, họ tao nhã trong từng cử chỉ. Họ sống với bàn tay và tâm hồn mở rộng, để làm điều kiện sinh khởi hoa trái tình yêu đầu mùa, và đã biết chăm sóc hoa trái ấy ngay khi mới hình tượng trong ý tưởng.

Có nhiều người nữ họ không sinh con, nhưng họ vẫn có thiên chức làm mẹ, và họ đã thể hiện thiên chức ấy qua nhiều lĩnh vực khác nhau. Họ chăm sóc những người cháu gọi họ bằng dì hoặc bằng cô; hay họ chăm sóc những bông hoa, những luống rau, những vườn cải, những phím đàn, những bức tranh; hay chăm sóc những con chó, con mèo... như những người con thân yêu của họ. Có những người nữ, họ có những nỗi đau kinh trời nhưng âm thầm chịu đựng. Họ không hề nói với ai dù là cha hay mẹ, dù là chồng hay con. Vì họ sợ nói ra làm cho những người kia buồn, làm cho những người kia đau khổ, hay làm cho những người kia nhục nhã. Họ âm thầm chịu đựng những đau khổ và nhục nhã một mình. Cái âm thầm chịu đựng đó, cũng là cái chịu đựng của thiên chức làm mẹ, dù là người mẹ chưa hề sinh con.

Chính cái đó là cái đẹp bên trong của người nữ và là cái đẹp tích cực mà người nữ đã hiến tặng cho đời. Sự hiện diện của họ giữa cuộc đời như là sự hiện hữu của một làn gió mát thổi qua giữa vầng thái dương oi bức; như là sự hiện diện hơi ấm của lòng đất khi đông chí trở về; và như sự hiện diện của vầng trăng mát giữa bầu trời tự do.

Nếu người nữ không biết nuôi dưỡng và phát huy những cái đẹp đó mà phát huy những nhu cầu hưởng thụ, đua đòi theo thời trang và đám đông, thì sự hiện hữu của nữ giới là một gánh nặng cho gia đình, xã hội và trái đất.

Xã hội ngày nay, trên đà văn minh của khoa học kỹ thuật, nếu người nữ không thông minh, không biết nuôi con, không biết chăm sóc con, không biết ru con, không biết cho con bú, không có thì giờ để chơi với con thì họ sẽ đánh mất thiên chức của mình. Và thậm tệ hơn, có nhiều người nữ hiện nay đã giết chết con mình ngay ở trong bào thai, để che đây hành vi bất chánh của mình đối với gia đình và xã hội.

Hành động bà mẹ giết con ở trong bào thai là một hành động phổ biến của một xã hội loài người man rợ. Nhưng điều bất hạnh của cả mẹ và con ấy lại được luật pháp của một số quốc gia cho phép hay tán đồng!

Chính hành động bà mẹ giết con trong thai đã đánh mất thiên chức làm mẹ của họ. Người ấy đã mất hết hoàn toàn cái đẹp bên trong. Sự hiện hữu của họ chỉ là trò mua vui của người khác giới và là một gánh nặng cho đời, thật quá thương tâm!

Thầy Thích Thái Hòa

Trích "Lời ru chạm mặt trời"